Welcome to our online store

test

Nghe Nhac
New Products

Thứ Bảy, tháng 10 17, 2009

Một số hình ảnh hoạt động của Vũng Tàu Hash

Để chuẩn bị cho chuyên mục chuyên giới thiệu và tìm hiểu về Vũng Tàu Hash sắp tới. Nhằm ra mắt và phục vụ cho đông đảo bạn đọc đã và đang có mong muốn được hòa nhập vào sân chơi thú vị này. Quả thực, nếu như bạn đã có một lần được tham gia vào chuyến hành trình dã ngoại đầy hứng thú và bổ ích, thì chắc hẳn một điều là bạn sẽ say mê nó và mong đợi cho những chuyến đi lần sau đấy ^O^.

Với một lịch trình được chuẩn bị một cách chu đáo, phù hợp với con người và thời gian được sắp xếp hợp lý là những yếu tố quan trọng khiến Vũng Tàu Hash mang lại những thành công để những ai được tham gia cảm thấy thật vui vẻ, thật hòa đồng bỏ đi những khoảng cách về mặt ngôn ngữ khi được tiếp xúc với bạn bè nước ngoài là người Nga, Bungari, Hồng kông, Singapore, Trung quốc...và quan trọng hơn hết là những điều bạn được cảm nhận và đúc kết sau mỗi chuyến đi.

Vũng Tàu Hash mỗi ngày một thành viên mới đang tự khẳng định tính thiết thực của nó, bạn đọc có thể tham gia đóng góp ý kiến và giới thiệu tới bạn bè để Vũng Tàu Hash ngày càng phát triển.

Mời các bạn xem một số hình ảnh về hoạt động của Vũng Tàu Hash.


Add to Cart View detail

Thứ Tư, tháng 8 26, 2009

Nét cọ Phan Vũ nồng nàn ở tuổi 83

Đường cong thiếu nữ căng tràn cùng những mảng màu tươi tắn trong các tác phẩm tại triển lãm 'Giai điệu màu' cho thấy nét cọ Phan Vũ vẫn trẻ theo thời gian. Triển lãm mới nhất của ông khai mạc tại gallery Tự Do, TP HCM.

Triển lãm tranh cá nhân lần 3 của Phan Vũ mang tên Giai điệu màu. 27 bức tranh sơn dầu sáng tác theo nhiều chủ đề thiên nhiên, chân dung. Đặc biệt, chân dung người phụ nữ được ông thể hiện trong tranh với tất cả những say đắm, nồng nàn, hòa điệu với vẻ đẹp của thiên nhiên.

"Tôi muốn kéo những bức tranh của tôi đến gần những bài thơ của tôi. Một cái gì như một chút bi tráng tự sự với những màu sắc rực rỡ, đối lập, nhưng lại có độ trầm tạo thành nỗi buồn dịu êm...", đó là những lời tự sự Phan Vũ gửi gắm vào các tác phẩm.

Phan Vũ sinh năm 1926 tại Hải Phòng. Nghề chính của ông là viết văn và đạo diễn. Các tác phẩm viết của ông gồm có: Hà Nội - Phố (thơ), Lửa cháy lên rồi (kịch - giải thưởng Văn học 1955), Thanh gươm bà mẹ (kịch), Dòng sông âm vang (kịch bản phim). Ông từng đạo diễn các phim: Người không mang họ, Bí mật thành phố cấm, Như một huyền thoại (Võ Thị Sáu).

Tự học vẽ nhưng đến nay ông đã có tranh tham gia nhiều triển lãm. Triển lãm chung tại Hội Mỹ Thuật TP HCM (1995), phòng tranh Tự Do (năm 1998), triển lãm cùng NSND Trà Giang tại phòng tranh Lotus, TP HCM (2004) và cùng 9 họa sĩ Việt Nam tại Paris (năm 2008). Ngoài ra, ông đã có 2 triển lãm cá nhân là Nghĩ về tranh tại Tự do gallery (2003) và triển lãm 26 bức sơn dầu tại Lotus gallery (2009).

Dưới đây là vài tác phẩm của Phan Vũ trong triển lãm Giai điệu màu, kéo dài từ 15 đến 26/8, tại số 53 Hồ Tùng Mậu, quận 1, TP HCM:

"Ba nàng thiếu nữ".

"Một thoáng Đà Lạt".

"Ký ức hoa đào".

"Vợ tôi".

"Cào xé".

"Cơn say".

"Chân dung tự họa".

"Đợi chờ".

"Cô dâu".

"Dương cầm trong căn nhà đổ"

"Thiên thần và quỷ dữ".

Nguồn: vnexpress.net


Add to Cart View detail

Triển lãm nghệ thuật sắp đặt trên biển Vũng Tàu

Trong không gian biển xanh, cát trắng và lộng gió, các họa sĩ trong và ngoài nước sáng tác nhiều tác phẩm nghệ thuật ca ngợi vẻ đẹp của biển. Triển lãm thú vị này khai mạc vào ngày 23/8.

Lần đầu tiên tại Bà Rịa - Vũng Tàu diễn ra triển lãm nghệ thuật sắp đặt bãi biển quy tụ gần 40 nghệ sĩ điêu khắc, hội họa trong nước và các nghệ sĩ Pháp. Sự kiện diễn ra tại Hồ Tràm Osaka, Bà Rịa - Vũng Tàu, kéo dài đến ngày 31/8 với nhiều loại hình như nghệ thuật sắp đặt gốm, điêu khắc, hội họa bãi biển...

Trên suốt bờ biển dài hàng trăm mét, các nghệ sĩ dùng nhiều chất liệu khác nhau, như: gốm, thuyền, gỗ, cây khô, cát... để tạo hình tác phẩm nghệ thuật, nêu bật chủ đề về biển, mối quan hệ hài hòa giữa con người và biển cả.

Tham gia sân chơi mỹ thuật độc đáo có nhiều họa sĩ tên tuổi như: Lê Triều Điển, Nguyễn Minh Phương, Lê Kiệt, Võ Lan Anh, Miên Đức Kháng, Lê Ký Thương, Lương Trường Thọ, Hồng Lĩnh, Ngô Thơm, Sandrine L’louquet, Bertrand Peret...

Dưới đây là vài hình ảnh tại triển lãm:


Một tác phẩm thể hiện rõ nét mối quan hệ giữa con người và biển cả. Ảnh: Lê Kiệt.


Những tác phẩm nghệ thuật kết hợp với không gian thiên nhiên mang lại cảm xúc mới cho người xem. Ảnh: Lê Kiệt.


Họa sĩ Lê Kiệt bên một tác phẩm sắp đặt trên bãi biển. Ảnh: L.K.



Nguồn: vnexpress.net


Add to Cart View detail

Các khách sạn thiên đường tại Arab

Khi được xem những hình ảnh này tôi thực sự bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp của những khách sạn nổi tiếng của người Ả rập. Không ngờ nước Hồi giáo này lại tạo ra được những cảnh sắc thiên đường đẹp như thế, tôi chắc rằng khi các bạn đọc xong bài viết này sẽ có chung cảm giác bàng hoàng và mong ước được đến nơi đây, nhưng quả thật là rất khó đấy...

Khách sạn Atlantis The Palm
Có thể nói công trình là một địa điểm thần tiên trên hòn đảo nhân tạo hình cây cọ, Palm Jumeirah tại Ả rập với tổng số tiền đầu tư xây dựng lên tới 15 tỉ USD.

Ngay từ giây phút đầu tiên bước chân đến nơi đây, du khách sẽ hoàn toàn bị thu hút bởi sự năng động, tổng hợp, hiện đại và đầy màu sắc. Khách sạn giống như một hệ thống resort xa hoa nhất, cung cấp đầy đủ các tiện ích vui chơi cho du khách được trải rộng trên 113 mẫu, có thể đáp ứng một lượng du khách khổng lồ với 1.539 phòng.

Atlantis nhấn mạnh đến đặc trưng biển tại khu vực này với những thiết kế độc nhất vô nhị như bể cá nhân tạo lớn nhất thế giới hiện nay với 650.000 cá các loại. Du khách cũng có thể vui chơi tại công viên nước cực lớn hay bơi cùng những chú cá heo trong hồ nuôi cá heo nhân tạo được thiết kế kèm theo.

Khách sạn Atlantis The Palm

Tất cả các phòng từ phòng đơn cho đến phòng suites đều mang phong cách Ả rập kết hợp với hơi hướng từ biển. Mỗi một căn phòng đều được thiêt kế để có tầm nhìn rộng bao quát cả vịnh Ả rập Còn nếu du khách chọn lựa ỎThe Lost Chambers SuitesỎ thì bạn sẽ được nhìn trực tiếp vào khu vịnh, bởi những căn phòng này được thiết kế nằm dưới nước. Những cửa sổ kính trong suốt từ trần đến đỉnh phòng sẽ mang đến tầm nhìn 360 độ về cuộc sống biển cả cũng như vịnh san hô nơi đây.

Atlantis nhấn mạnh đến đối tượng khách du lịch gia đình hoặc theo đoàn, bởi vậy hệ thống vui chơi dành cho trẻ em và thanh thiếu niên tại đây vô cùng phong phú, với hàng loạt những CLB và khu vui chơi được phân cấp theo độ tuổi như CLB trẻ nhỏ Atlantis, CLB Rush, The Zone, Công viên nước cho trẻ em dưới 12 tuổi, khu vực vui chơi không gian, khu Kỹ thuật cao, khu Chơi - Nghệ thuật - Cắt dán, phòng máy tính, các CLB chơi đêm cho thanh niên 13 - 17 tuổi...

Một góc nhìn khác







Khách sạn Burj Al Arab
Đây là khách sạn đắt nhất trên thế giới, từng là khách sạn cao nhất. Vì những thiết bị và hệ thống phục vụ trong khách sạn quá cao cấp, vượt xa khỏi tầm tiêu chuẩn khách sạn 5 sao, nên chỉ có thể liệt khách sạn này vào mức 7 sao.

Burj Al Arab được xây dựng trên hòn đảo nhân tạo cách bờ 280m, kết hợp hình thái kiến trúc và những kỹ thuật công trình tiên tiến nhất. Thời gian thi công khoảng 5 năm, trong đó có 2 năm rưỡi dùng để lấp biển tạo đảo nhân tạo. Khách sạn dùng hết 9.000 tấn sắt, đóng 250 cây sâu xuống 40m dưới đáy biển. Khách sạn do kiến trúc sư W.S.Atkins thiết kế, ngoại hình giống như một cánh buồm căng đầy gió, tổng cộng gồm 56 tầng, cao 321m.

Burj Al Arab là điểm nhấn mới tại Dubai, là tượng trưng cho sự xa hoa của Ảrập. Mỗi một bước tiến vào khách sạn là một bước tìm hiểu và hưởng thụ mạnh hơn về sự xa hoa của đất nước này. Trong một căn phòng đều có ít nhất 17 chiếc điện thoại các loại, luôn dùng cùng lúc 8 chiếc xe Lexus để đón tiếp từ sân bay đến khách sạn. Bạn cũng có thể yêu cầu đón tiếp bằng trực thăng lên thẳng.

Nội thất bên trong của khách sạn càng có thể nói là xa hoa đến cực điểm, bất kỳ chỗ nào bạn nhìn thấy đều được dát vàng hoặc là vàng khối thật hoàn toàn, ngay như cái nắm cửa, ống dẫn nước, ống thoát nước nhà vệ sinh hay ngay đến một tờ giấy vệ sinh Mặc dù đều được làm từ vàng nhưng phong cách hoàn toàn không dung tục mà lại thoát lên gu thẩm mỹ quý tộc tuyệt vời của người thiết kế.

Mỗi một căn phòng đều được trang hoàng theo phong cách hoàng cung. Tất cả 202 căn phòng đều là những phòng riêng biệt, 2 tầng cao, phòng nhỏ nhất có diện tích 170m, căn phòng Hoàng gia lớn nhất có diện tích 780m. Ngay khi bước vào phòng, sẽ có ngay một người quản gia giải thích cách thức sử dụng những kỹ thuật tiên tiến hiện đại nhất nơi đây.

Căn phòng Hoàng gia cao cấp nhất với vị trí tại tầng 25, trang hoàng hoa lệ như hoàng cung, tất cả đồ dùng được dát vàng, có cầu thang máy riêng, phòng chiếu phim riêng, giường ngủ có thể quay 360 độ, phòng tiếp khách kiểu Arập. Những căn phòng riêng biệt chỉ phần đầu tiên khiến du khách choáng ngợp. Nhà hàng Al - Mahara là nhà hàng dưới biển đầu tiên trên thế giới, dùng máy lặn để đưa tiếp đồ ăn, hành khách thông qua những máy lặn chuyên biệt để khám phá thế giới muôn vàn màu sắc dưới lòng đại dương. Nhà hàng được bao bọc bởi hệ thống kính trong suốt, khiến cho cả thời gian dùng bữa trở thành một thời gian thưởng thức cảnh biển hùng vĩ.

Nơi dây cũng có một nhà hàng khác mà bạn chỉ cần 33 giây để đi cầu thang máy đến độ cao 200m cách mặt đất, có thể tiếp đón 140 khách, chỉ phục vụ đồ ăn Ðịa Trung Hải, tầm nhìn bao quát toàn bộ cảnh quan thành phố. Mỗi một cây xanh được trồng tại đây giá thấp nhất là 3.000USD.

Nguồn: baymau.net


Add to Cart View detail

Thứ Năm, tháng 8 20, 2009

Họa sĩ - vĩ đại và mong manh

Đó là một họa sĩ bậc thầy! Đó là một đỉnh Thái Sơn trong hội hoạ. Người ta vẫn hay nói về một vài họa sĩ như thế. Phải chăng trong hội họa có những đỉnh cao, đỉnh thấp? Và, cách đặt vấn đề như thế phỏng có lợi ích gì không?

Trong nghệ thuật nói chung, trong mỹ thuật nói riêng, cái đẹp là không thể so sánh, sự khác nhau trong cách đánh giá chỉ là ở cách nhìn. Nếu chỉ vì sở thích riêng mà phủ định hay đánh giá thấp những điều không thích thì đó quả thật là bất công.

Trong nghệ thuật, trong thế giới của cái đẹp, không hề có đỉnh. Nếu đặt thành vấn đề, thì đó, hoặc là một ý đồ bên ngoài nghệ thuật, hoặc là một ngộ nhận bị chi phối bởi những định kiến nào đó mà thôi. Cái đẹp nào, nếu đúng là cái đẹp, đều tự đầy đủ. Cái đẹp không nằm ngoài cái biểu hiện chân thành, không nằm ngoài sự hoàn thiện của các "lý do tự nó".

Với các họa sĩ, nếu có sự so sánh họ với nhau, cùng lắm chỉ có thể đặt vấn đề, mỗi người có tiêu biểu cho một dòng ý thức, một phẩm chất tinh thần nào không ? Cả đời Pablo Picasso (1881-1973) với năng lực sáng tạo dữ dội để lại hàng vạn tác phẩm đủ loại so với đời Amedeo Modigliani (1894 -1920) ngắn ngủi, chỉ để lại vài ba trăm tác phẩm hiền lành, thơ mộng. Nhưng ai dám nói đỉnh nào cao, đỉnh nào thấp ?!


Tranh Amedeo Modigliani (1894 -1920)

Nghệ thuật là thế giới của mỗi người, của cộng đồng mình sống. Lịch sử nghệ thuật xưa nay đã cho thấy một sự thật vô cùng giản dị và sáng tỏ: Khi người nghệ sĩ lặn lội đến tận cùng tâm tính và thân phận mình; chân thực đến tận cùng trong mọi hình thức biểu hiện, thì nghệ thuật của họ tự nhiên, rất gần với mọi người và có được sự đồng vọng sâu xa. Và khi do số phận, hòa cùng dòng chủ lưu của lịch sử, thì tiếng khóc, tiếng cười, cả sự gào thét hay im lặng của họ biểu hiện qua tác phẩm, tự nhiên đã mang ý nghĩa thân chứng cho một xã hội, một thời đại. Picasso đến với hội họa Lập thể phải chăng chỉ với khát vọng đi tìm cái mới trong hội họa? Thử trở lại với lịch sử: trước, hay đồng thời với Picasso, Charles Chaplin đã làm phim "Thời đại cơ khí", mà con người ở đó chỉ còn là hiện thân bi đát trước thực tế bị máy móc hóa. Trước Picasso, triết gia Đức Nietzsche đã than phiền : "Không còn con người. Chỉ có những mảnh vụn của con người" v.v... Còn nhiều, rất nhiều những ví dụ khác nữa, và các ví dụ này cho thấy, những hình ảnh kỷ hà của Picasso, sự quằn quại hay nặng trịch trong thế giới hội họa Picasso chẳng hề đơn giản là "Picasso hoá" điêu khắc dân gian châu Phi hay tranh khắc á Đông. Nói chung, không hề thuần túy hình thức - nó phản ánh một cảm thức, một não trạng thực tế. Cả đến sự cao su hóa con người trong thế giới hội họa của Salvado Dali (1904-1989) cũng vậy. Nó chẳng phải là một cố gắng lập dị. Nó lên "cơn điên" với ý thức về sự vong thân (chữ của các triết gia hiện sinh); nó như muốn "sụp đổ" với ý thức về thực tại như một chốn lưu đày (chữ của Albert Camus) v.v... Chúng ta lâu nay quên nhìn Picasso, Dali ở mảnh đất sống còn của họ trong truyền thống duy lý phương Tây - hình ảnh trong tranh họ không giống như mắt ta thường thấy nhưng tinh thần thể hiện trong tranh là một sự thật - phổ biến. Nói chung, còn lại trong nghệ thuật, không bao giờ là các định kiến chai lỳ. Người đời gọi các họa sĩ này là đỉnh bởi họ thật đến tận cùng. Đỉnh là trong mắt tha nhân, còn họ, hết sức mong manh trong thân phận nghệ sĩ của mình.

Tranh Pablo Picasso (1881-1973)


Đặt vấn đề đỉnh cao, đỉnh thấp, họa sĩ lớn, họa sĩ bé để rồi tự mãn hay an phận đã và đang là một ngộ nhận phổ biến đáng buồn trong nền mỹ thuật Việt Nam. Trong ngộ nhận đó, "cái nhìn kẻ tha nhân quả đúng là địa ngục" (Jean Paul Sartre), đùn đẩy nhiều họa sĩ loay hoay, hay lăng xăng, làm sao cho mới, cho hiện đại, chiếm lĩnh một cái đỉnh nào đó v.v... mà quên lãng chính mình.

Họa sĩ - đi tìm một cái đỉnh hay tìm chính mình? Câu hỏi này lịch sử dường như đã có câu trả lời. Phải chăng đó là điều cần được nghi ngờ?


Nguồn: baymau.net


Add to Cart View detail

Most View Product

Contact Online

Support : Creating Website | Johny Template | Mas Template
Copyright © 2012. Hainet360 - All Rights Reserved
Template Created by Creating Website Published by Mas Template
Proudly powered by Blogger