Welcome to our online store

test

Nghe Nhac
New Products

Thứ Bảy, tháng 11 28, 2009

ArtPrize có một không hai

Có thể nói trong thế giới nghệ thuật chưa từng diễn ra một sự kiện nào tương tự như cuộc thi ArtPrize được tổ chức tại Grand Rapids (bang Michigan, Mỹ), cho dù các hội chợ nghệ thuật ở nhiều quốc gia luôn là nơi các nghệ sĩ bốn phương mặc sức thể hiện những sáng tạo của họ.

Ngày 23-9 vừa qua đã thật sự trở thành một ngày hội nghệ thuật lớn tại thành phố Grand Rapids, khi mà cuộc thi ArtPrize được mở màn và sẽ kéo dài suốt ba tuần.

Có tới 1.262 nghệ sĩ tạo hình đến từ 16 nước giới thiệu hàng ngàn tác phẩm của họ tại 160 điểm trưng bày, từ các bảo tàng và trung tâm nghệ thuật đến các công viên, các gallery và xưởng thiết kế, các nhà kho, nhà hàng lớn, trên các đường phố chính và trên cả những cây cầu ở khu trung tâm của Grand Rapids. Họ biến khu vực rộng tới 160 hécta trở thành một sân khấu của nghệ thuật tạo hình lạ thường, độc đáo bậc nhất.

Muôn màu muôn vẻ ở Grand Rapids

Tranh sơn dầu của Luke Allsbrook, đến từ bang Georgia

Tác phẩm dự thi thì phong phú về thể loại, kích cỡ, đề tài, chất liệu… còn các tác giả thì có người đầy tham vọng, người lại rất mực khiêm tốn, có người dự thi một cách nghiêm túc và nhắm tới các giải thưởng cao, người lại chỉ nhằm mua vui. Điều quan trọng là ArtPrize dung hòa được cả cái cao siêu lẫn bình dân, kết hợp được những người tâm niệm sống chết với nghệ thuật cùng những kẻ đến với nghệ thuật chỉ để giải trí vào cuối tuần, giữa nghệ thuật của cái tôi nội tâm và nghệ thuật thỏa mãn đám đông tương tự như cuộc thi “American Idol”.

Brett Colley - giáo sư về nghệ thuật tạo hình và thiết kế của Đại học Grand Valley ở Grand Rapids nhận định: “Có dân chuyên nghiệp, có người nghiệp dư và tất nhiên có các hình thái khác ở giữa họ. Rõ ràng, tất cả số người này có các định chuẩn khác nhau về nghệ thuật, thế nào là nghệ thuật đích thực và vai trò của nghệ thuật quan trọng ra sao trong cuộc sống. Chúng ta sẽ chứng kiến tất cả các thị hiếu và sở thích nghệ thuật mà sự kiện này mang lại”. Bản thân ông Brett Colley cũng tham dự ArtPrize với tư cách một họa sĩ chuyên vẽ tranh theo đề tài chính trị - xã hội.

Hôm khai mạc cuộc thi, hàng ngàn khách bộ hành dạo bước bên bờ sông Grand chảy ngang trung tâm thành phố hoặc trên cây cầu Blue bắc qua sông đã không khỏi kinh ngạc trước một khối khổng lồ màu gỗ được thả nổi trên sông: đó chính là hình ảnh Nessie, con thủy quái huyền thoại Loch Ness. Tác phẩm điêu khắc này được bốn nghệ sĩ địa phương thực hiện từ một loại bọt công nghiệp, gồm ba phần ráp lại, có chiều dài hơn 200m, ngang 85m, cao 56m và nặng 2.400kg.

Nhằm có khoản kinh phí 17.000 USD để thể hiện quái vật Nessie, nhóm tác giả đã tổ chức hẳn một dự án quyên góp tài chính. Thomas Birks, một trong các tác giả của Nessie, cho biết: “Chúng tôi muốn trở thành một phần của ArtPrize và muốn để lại gì đó cho thành phố Grand Rapids”. Hoành tráng không kém là Telos, tác phẩm điêu khắc nhôm của Ray Katz, được dựng trong công viên trung tâm thành phố.

Nessie được thả trên sông Grand

Ngay trên mặt cầu Blue còn có một số tác phẩm cỡ lớn khác, chẳng hạn Chú bé đi bộ của Terrence Karpowicz hay một khối chuyển động bằng plastic bơm căng của Jimmy Kuehnle…

Tòa nhà Old Federal, một thời từng là Bảo tàng Mỹ thuật Grand Rapids, nay trưng bày tác phẩm của các nghệ sĩ trẻ. Matthew Paul Isaccson, 29 tuổi, giáo sư chuyên ngành gốm ở Đại học Columbus, đã chất đống những mảnh gốm công nghiệp trên một cái bàn thép dài gần 50m nhằm thể hiện một phong cảnh đô thị tương lai theo khuynh hướng hậu cực thiểu (post-minimalism).

Trong khi đó, tại một cao ốc khác, nghệ sĩ người New York là Jason Hackenwerth, 39 tuổi, tự tin nhắm tới giải thưởng cao nhất bằng một tác phẩm thể hiện những con côn trùng khổng lồ làm bằng những chiếc bong bóng nhiều màu sắc. Các tác phẩm sắp đặt bằng bong bóng của Jason Hackenwerth đã được trưng bày trên nhiều đường phố khu Manhattan cũng như tại các gallery và bảo tàng ở New York.

Người ta còn thấy những bức tranh tường, những nhóm tranh chân dung được treo trên tường các cao ốc… Muốn xem hết được các tác phẩm, chắc chắn phải mất nhiều ngày.

Công chúng là giám khảo

Một tác phẩm trình diễn trên đường phố

ArtPrize là sáng kiến của Rick DeVos, 27 tuổi, con trai một gia đình giàu có bậc nhất ở bang Michigan, đồng thời là người điều hành một trang web.

Là giải thưởng có giá trị cao nhất thế giới về hiện kim (toàn bộ các giải thưởng là 449.000 USD, riêng giải thưởng lớn lên đến 250.000 USD), ArtPrize cũng là giải thưởng được chấm một cách dân chủ nhất. Không có ban giám khảo cuộc thi nên các nghệ sĩ sẽ tranh tài với nhau… trên Internet!

Công chúng ở khắp nơi, những người không có mặt tại Grand Rapids vào thời điểm trưng bày tác phẩm sẽ theo dõi cuộc thi trên các trang web và chính họ sẽ bỏ phiếu bình chọn các giải thưởng thông qua email, tin nhắn điện thoại di động. Các mạng Facebook, Twitter và các trang blog cá nhân cũng tham gia cuộc bình chọn này qua các trao đổi, thảo luận, lý giải… về các tác phẩm được cư dân trên mạng quan tâm nhất.

Vấn đề chính mà cuộc thi này gây băn khoăn là liệu những tác phẩm gây được sự chú ý lớn và tức thời của số đông người, nhưng chỉ mang tính trình diễn như Nessie sẽ giành chiến thắng, hay phần thưởng sẽ thuộc về các tác phẩm có chủ đề sâu sắc nhưng không gây ồn ào như bức tranh tường Nhận thịt của Brett Colley - một tác phẩm phê phán ngành công nghiệp sản xuất thịt gia cầm, gia súc gây những tác hại về môi trường?

Bản thân tác giả Nhận thịt cũng cho rằng những tác phẩm quá phô trương trong cuộc thi có thể ảnh hưởng tới sự bầu chọn, song ông không quan tâm nhiều đến khả năng giành giải thưởng của mình, mà lo rằng nếu các tác phẩm “bình dân” nhất thống trị các giải thưởng năm nay thì nhiều nghệ sĩ sẽ rút lui khỏi ArtPrize các năm kế tiếp.

Tuy nhiên, các nhà tổ chức cuộc thi cũng lường trước các hậu quả có thể xảy ra nên một nhóm khoảng mười curator (người giám định chất lượng và tuyển chọn tác phẩm dự thi) đã được mời làm công việc chọn lựa. Họ đã loại 469 tác giả, chỉ chọn 1.262 người vào vòng thi chính thức, sau đó quyết định các tác phẩm sẽ được trưng bày tại đâu để chúng không bị tác động tiêu cực của nhau, chẳng hạn tranh hiện thực sẽ có chỗ riêng chứ không treo cạnh các tác phẩm sắp đặt trừu tượng.

Dù giá trị giải thưởng ArtPrize rất cao, nhưng không có mấy các ngôi sao trong lĩnh vực tạo hình tham dự. Một trong những tên tuổi được nhiều người biết đến là nhà điêu khắc nữ Chakaia Booker ở New York. Bà mang đến Grand Rapids một tác phẩm khổ lớn làm bằng vỏ xe cao su tái chế, chất liệu sở trường của nghệ sĩ da màu này.

Với tất cả những gì có thể còn khiếm khuyết, ArtPrize vẫn là một sự kiện nghệ thuật tích cực chỉ có ở thời đại Internet.

Tranh đề tài chính trị của Brett Colley

Chú bé đi bộ của Terrence Karpowicz trên cầu Blue

Tác phẩm dự thi của Jimmy Kuehnle

Telos - tác phẩm điêu khắc nhôm của Ray Katz



Nguồn: baymau.net


Add to Cart View detail

Thứ Năm, tháng 11 19, 2009

Đôi nét về chuyến dã ngoại Hải Đăng - Hải Vân

Khác hẳn những chuyến du ngoại lần trước là mở rộng lộ trình ra xa khỏi trung tâm Thành phố Vũng Tàu, thì lần này lộ trình của chúng tôi lại được xuất phát tại Phố biển tuyệt đẹp của mình, đó là "chinh phục" ngọn Hải đăng và điểm kết là chùa Hải vân độc đáo.

Tôi và những người bạn đồng hành cảm thấy thực sự thích thú với con đường vòng quanh sườn núi để tiếp cận ngọn Hải đăng quen thuộc dù đã có một đôi lần ghé thăm, nhưng cảm giác lần này như thấy mới mẻ, con đường được sửa sang lại trông đẹp mắt hơn. Từ trên cao nhìn xuống biển và cảnh thành phố thật thơ mộng, phố biển giờ đã đẹp hơn trước rất nhiều.

Khác với lúc lên, đường xuống có vẻ gian nan hơn. Lúc sáng khi đi tiền trạm chúng tôi đã phải cố gắng để tìm một lối đi từ phía sau chùa Hải vân thẳng lên trên về hướng có ngọn Hải đăng để hoàn thành lộ trình của chuyến đi. Cây cối ở đây chằng chịt, những đám cỏ lá dài và cỏ xước cao gần ngập đầu người, thỉnh thoảng đôi giày vải lại làm tôi trượt ngã, cỏ xước thi nhau bám vào quần áo. Hàng dãy những bụi tre gai mọc thấp tua tua những gai...là gai tôi gặp phải khi lên gần tới đỉnh núi, phải mất một lúc mới tìm được một chỗ để có thể chui lên được.

Chuyến đi thật đã, lúc lên dốc lúc xuống dốc mệt nhưng thật thú vị, phong cảnh đẹp với mái chùa Hải vân cổ kính, những dãy tường được chạm khắc những dòng chữ nổi hòa quyện với không gian tạo cho lòng người một chút gì sâu lắng, tâm hồn như được thư thái trở lại.

Thế mới thấy được cái hay, cái được của những chuyến đi, bỏ lại sau những ngày làm việc mệt mỏi để mỗi người lại như được góp thêm "nhựa sống" yêu đời hơn.

Ồ ngọn Hải đăng đây rồi phù phù...mệt quá

Motor Lâm đang làm dấu

Dấu hiệu đặc trưng của Hash Vũng Tàu

Chùa Hải vân

thơ chạm nổi

trang trí đẹp mắt

thời khắc vui tươi

"chống chọi với gió bão"



Add to Cart View detail

Chủ Nhật, tháng 11 08, 2009

Trưởng nhóm Hash VT: Người không có tuổi

Thứ sáu, 5/9/2008, 11:23 GMT+7

Đối với nhiều người, 60 tuổi là tuổi nghỉ hưu, an hưởng tuổi già. Nhưng với chú Nguyễn Văn Lâm (số 208, đường Lê Lợi, TP. Vũng Tàu), 60 tuổi nhưng vẫn luôn làm những việc mình thích, không kể đến tuổi tác.

Motor: Nguyễn Văn Lâm


HAM LÀM VIỆC, THÍCH THỂ THAO
Tôi gặp chú lần đầu trong chuyến dã ngoại Chí Linh cùng câu lạc bộ Hash House Harriers Vũng Tàu. Tới điểm xuất phát, trời đổ mưa lớn. Mọi người trong đoàn còn đang ngần ngại, nghĩ là phải thay đổi kế hoạch, không dã ngoại nữa mà đi chơi bowlling thì chú Lâm đã nhảy xuống xe, hô hào cả đoàn tiến bước. Quần short, áo thun ba lỗ, giày thể thao, dáng điệu nhanh nhẹn, tiếng nói sang sảng, tôi đoán chú chừng 50 tuổi.

Sau khi dẫn đầu đoàn một khoảng cách khá xa, ngoái lại, thấy tôi còn bì bõm ở đằng sau, chú vòng trở lại đón tôi, giúp tôi bắt kịp mọi người. Vậy là tôi có dịp hỏi tuổi của chú. Chú cười, nói: “60 rồi con, nhưng chưa già đâu!”. Một anh đi chung đoàn liền “bỏ nhỏ” với tôi: “Monitor (trưởng nhóm) của Hash đó em. Hash dã ngoại được 413 lần, chú Lâm đi 320 lần, mở đường 120 lần. Chú là người “giữ lửa” cho Hash Vũng Tàu. Một monitor quấn mô tơ, 60 tuổi vẫn chạy tốt”. Tôi thắc mắc “Monitor quấn mô tơ là sao anh?” Anh “bật mí”: “Quấn mô tơ cho các loại máy móc của tàu thuyền đánh cá của ngành dầu khí… là nghề của chú. Chú quấn mô tơ có tiếng ở Vũng Tàu nên Hash hay gọi vui chú là Monitor quấn mô tơ”.

Mở đường là yếu tố quyết định thành công của các chuyến dã ngoại kiểu Hash, khám phá vẻ đẹp thiên nhiên, con người trên những con đường ít người biết đến. Chú Lâm đã mở được nhiều con đường đẹp, mới lạ, khiến mọi người tham gia Hash thích thú, duy trì và phát triển câu lạc bộ.

Chú Lâm kể: “Hash Vũng Tàu ra đời cuối năm 1992. Năm 1995, chú bắt đầu tham gia. Đi chơi với Hash giúp rèn luyện sức khỏe, giao lưu với cộng đồng, khiến con người tự tin hơn, quảng giao hơn. Chú có thể nói chuyện bằng các thứ tiếng: Anh, Pháp, Nga và Hàn. Lần đầu dã ngoại, uống hết nước, chú vứt bừa chai bên đường. Khi về đích, chú bị GM (Grand Master) phạt tội xả rác, làm ô nhiễm môi trường.

Những bài học bổ ích từ Hash khiến chú gắn bó, quyết tâm duy trì câu lạc bộ, làm nhịp cầu kết nối người Việt Nam với người nước ngoài, học hỏi lẫn nhau để sống tốt hơn”. Làm những gì mình thích thì đâu có kể tuổi tác phải không?”

Bài: Phạm Hoàng



Add to Cart View detail

Funy feelings after a running Hash

Hash run on Saturday, August 15th 2009

This was the second time I joined the running Hash club. It was different the last time, harder but funnier. Today, we had to cross the fild in Long Dien Long Hai. I always kept trying to run faster but I was not strong like I think. Who ran fastest were the strongest men, they usually works out and they have good healths. The trail we ran is narrow and around almost is mud and grass. Further there are rice fields, ducks farm, upland field. We met the farmers , the duck were fed by them.

Today was so hot and sunny. It will a nice day if we run in the forest, as for me the forest has many trees and cooler than run in the field. There were two boys who marked the trail for us, they are young man, students but they still have a little bit shy. On the the trail, we lost the way because we could not find the paper marks. Luckily, Mr. Motor came back to let us walk on the right way. I saw some farmers.They wore the dirty cloths because everyday they have to wade cross the stream, the mud ! when we were trying to find the paper marks for right trail, they kindly louder said “ are you finding something? What can we help you?”.

Sometime I think they just is the people not study much. But now, I changed my mind. They are nit like I thought. They kind and friendly with us. They grow the rice and water them then they sell and get a small cash. But they still poorer than us. Each of rice seed is a lot of their works. Now, I knew the value of rice that I eat on every my meal. I esteem who made rice very much and know how to make the rice.

Then we stoped at the clear bank and play games. My brother Dung is the one of new runner so he had to talk about himself- so Quynh was the brightest star singer again. She sang “ Only love song”. It quite good sound. Look at my shoes you can gess how did I walk on the filed. I feel to the mud field, my cloths wre dirty like plow buffalo. Bit that is Ok , not matter.

There was a fat Russian lady called Julia, she always fell to the mud also, She was mad sometime, she was angry with the boy who marked trail, She said “ Wait for us , do not run too fast. I will kill you boys!” There wre three Russian 14 or 15 age boys, they cheated so, they had to be fined by Mr. Motor such as they had to took their t-shirt off and put a short 30 cm water pipe on their left airms then they must drink beer by that hands. It was funny ! they could not bent their elbow to get the glass of beer to their mouth for drinking.

Every people have a very fun , they were shame and hided on the bus. The sunset time is the time our getting on the bus returnning to Vung tau for dinner.


Writen by Van Anh



Add to Cart View detail

Chủ Nhật, tháng 11 01, 2009

Hành trình núi Long Hải của Vũng Tàu Hash

Với tôi dây là chuyến dã ngoại đầu tiên ở lộ trình men theo chân núi Long Hải, được nhóm mở đường khai thông trước đó. Còn với Monitor Nguyễn Văn Lâm (nhóm trưởng) thi đây là lần tái ngộ đầy ấn tượng.

Buổi sáng, lúc mở đường chúng tôi gồm có Tôi, anh Nguyễn Văn Lâm (Monitor) và Nguyễn Hồng Thu (STX Europe) trên đường đi cứ khen mãi về lộ trình này, quả thật nó rất đẹp phía trên đầu là những tán cây xòe rộng tỏa bóng mát còn phí dưới hai bên là thảm cỏ đủ loại xanh mướt, mùi cỏ cây và với bầu không khí trong lành khiến cho tâm hồn thật sảng khoái. Vào sâu phía trong có những đoạn đường mòn lâu ngày không có người đi nên cỏ mọc tràn ra che phủ gần như kín đường. Đặc biệt trên đường đi chúng tôi đã gặp một khu căn cứ cách mạng thời trước vẫn được lưu giữ.

Buổi chiều, sau khi các thành viên của Vũng Tàu Hash thực hiện xong lộ trình của mình, chúng tôi đã có một buổi sinh hoạt thật vui và bổ ích tại nhà hàng Ngọc Xương chân núi Long Hải (thường thì cuối buổi dã ngoại chúng tôi hay chọn một địa điểm để tổ chức sinh hoạt mà chúng tôi quen gọi là chỗ down..down...), tham gia một số trò chơi vui nhộn giao lưu tìm hiểu cách sống của bạn bè trong nước và đặc biệt là những người bạn nước ngoài đang làm việt tại Vũng Tàu. Quả thật sau mỗi chuyến đi ta lại cảm nhận được nhiều điều mới lạ...lại đón chờ chuyến đi sắp tới.

Những hình ảnh dưới đây sẽ giúp bạn đọc thấy được một phần nào đó của chuyến đi này và cả của Vũng Tàu Hash...

Nhóm mở đường chuyến dã ngoại Long Hải

Điểm dừng chân để "down...down"

Khung cảnh tuyệt đẹp trên đường đi

Khu căn cứ

Monitor Lâm quảng cáo

Những trò vui nhộn


Add to Cart View detail

Most View Product

Contact Online

Support : Creating Website | Johny Template | Mas Template
Copyright © 2012. Hainet360 - All Rights Reserved
Template Created by Creating Website Published by Mas Template
Proudly powered by Blogger